NARUTO: CUỘC CÁCH MẠNG KHÔNG TRIỆT ĐỂ

NARUTO: CUỘC CÁCH MẠNG KHÔNG TRIỆT ĐỂ
Bài viết này có chứa spoilers của manga Naruto Shippuden.
Naruto có một bắt đầu khá “nhẹ nhàng” - câu chuyện theo chân một nhân vật với khát vọng trở thành ninja mạnh nhất trong làng, Hokage; một khát vọng được tạo dựng bởi niềm tin cậu sẽ được mọi người trong làng chấp nhận dù mang Cửu Vỹ bên trong mình. Manga theo hướng của cốt truyện shounen thường thấy: nhân vật chính ban đầu yếu đuối, không nhiều sức mạnh, sau này trở thành người mạnh nhất và được nhiều người tôn trọng. Dõi theo câu chuyện, ta càng thấy được Naruto học hỏi nhiều hơn về thế giới của Shinobi xung quanh mình và những sai lệch không gỡ bỏ được. Qua mỗi câu chuyện nhỏ đó, cậu lại hứa với bản thân trở thành Hokage và thay đổi cách hệ thống còn nhiều lệch lạc kia. Bộ manga này, khi cốt truyện xoay quanh nhiều những nhóm người bị phân biệt đối xử, là một manga mang nhiều yếu tố chính trị.


Masashi Kishimoto, tác giả series, đã cố gắng giải quyết đề tài chính trị này trong những chap cuối cùng của truyện, nhưng thực sự không được khéo léo cho lắm. Đến cuối cùng, Naruto trở thành Hokage với sức mạnh mà cậu hằng ao ước, nhưng cậu đã thay đổi được gì về hệ thống trong thế giới Shinobi? Nhiều fans đã dõi theo bộ truyện trong nhiều năm thực sự thất vọng trước sự thiếu hụt của Masashi Kishimoto trong giải quyết hệ thống chính trị của Naruto khi ông vẽ nên những chương cuối. Ông cũng đi theo sự dỡ bỏ hệ thống thường thấy trong anime cùng thể loại, nhưng vẫn chưa tới; mà thay vào đó, là sự chấp nhận và chịu đựng hệ thống này.
NEJI HYUGA
Trong phần đầu của Naruto, câu chuyện của Neji Hyuga đều nhấn mạnh vào sự ám ảnh của cậu ta với định mệnh. Vì định mệnh mà cậu, là một thành viên của nhánh phụ trong gia tộc Hyuga, phải luôn cúi đầu và chịu những bất công (như phải hy sinh vì gia tộc thành viên nhánh chính). Cậu mất cha trong một cuộc xung đột, và từ đó căm hận Hinata Hyuga, ninja nhánh chính nhưng hoàn toàn vô tội và yếu đuối. Điều này được thể hiện rõ qua hình ảnh về con chim nhốt trong lồng như sợi chỉ xuyên suốt cuộc đời nhân vật Neji Hyuga.
Vấn đề được giải quyết khi Naruto thề rằng, khi trở thành Hokage, cậu sẽ thay đổi hệ thống phân biệt trong gia tộc Hyuga. Lúc Neji chiêm nghiệm về điều này, tộc trưởng tộc Hyuga bước vào và giải thích rằng cha cậu tự nguyện hi sinh vì thành viên nhánh chính, chứ không vì lòng trung thành đầy ép buộc như cậu đã tưởng. Khi đó, Neji tin rằng định mệnh không được viết sẵn, mà cậu mới là người viết lên định mệnh. Cảnh cuối trong hồi của cậu là hình ảnh con chim thoát khỏi lồng, tự do trong trời xanh.
Thoạt nhìn, tình tiết cuối truyện chỉ đơn thuần là một sự phát triển trong tính cách nhân vật. Neji tình nguyện hy sinh vì Hinata, cho thấy sự thay đổi từ một đứa trẻ đầy hận thù thành một thanh niên biết cảm thông, chia sẻ. Tuy nhiên, đằng sau câu chuyện của Neji, là sự chìm mình trong dòng chảy của định mệnh. Neji thừa sức sống sót và trở thành người đứng đầu tộc Hyuga đầy sức mạnh, nhưng thay vào đó, cậu chết hệt như cách cậu đã từng sợ định mệnh của chính mình. Thêm vào đó, đứa trẻ mà nói với cậu “định mệnh không tồn tại” lại là Naruto- đứa trẻ của định mệnh.
NHỮNG GIA TỘC BỊ NGUYỀN RỦA
Nửa sau của Naruto dành để giải quyết mối tư thù lâu năm của gia tộc Senju và Uchiha. Trận chiến giữa Hashirama và Madara kết thúc trong hoà bình, là cơ sở tạo làng Lá. Qua nhiều thế hệ, Senju lớn mạnh và nắm trong tay nhiều quyền lực, trong khi gia tộc Uchiha càng ngày càng thất thế. Madara, nhân vật phản diện chính trong truyện, nhận ra sự chèn ép bất công với thành viên của gia tộc và quyết định phản kháng lại. Điều này càng làm thậm tệ đi địa vị của Uchiha trong mắt gia tộc Senju, để rồi cuối cùng, gia tộc Uchiha chỉ được một góc phía cuối ngôi làng, và nhiệm vụ của họ đơn thuần là làm cảnh sát bảo vệ cho dân thường (người không phải shinobi).
Nỗi bất an với dân tộc thiểu số, hay sự sợ hãi nói chung với những thứ không lý giải được, trong series hoàn toàn giống với xã hội bên ngoài. Quả thật, khi Sasuke nghe câu chuyện từ Tobi về sự thật đằng sau Itachi, cậu tràn ngập sự căm hận với làng Lá và tìm cách lật đổ cả hệ thống nhẫn giả bằng cách giết những người cầm đầu, các Kage. Với những lý do rất vô lý, như sợ con mắt đỏ với quá nhiều sức mạnh gieo rắc tai ương, người trong làng từng rất căm sợ gia tộc Uchiha. Họ sợ rẳng sức mạnh của Sharingan có thể sử dụng để triệu hồi Vỹ Thú và phá huỷ ngôi làng. Nói cách khác, họ sợ thứ sức mạnh bí ẩn đấy, sự lạc loài, những thuyết âm mưu trong tưởng tượng.
Itachi, nhân vật nhận được nhiều sự mến mộ nhất trong series, vì tình yêu hoà bình của anh, đã đặt lợi ích của làng lên trên lợi ích gia tộc. Hành động của anh được tán dương ngay trên những dòng kể chuyện - khi anh gặp lại Sasuke qua con rối Edo Tensei, anh cũng nói rằng anh tự hào vì là một nhẫn giả làng lá. Anh mang trong mình “Ý chí của hoả” - hình ảnh lý tưởng cả câu truyện theo đuổi. Chính câu nói này khiến Sasuke nghĩ lại con đường cậu chọn, thay vì cuộc chiến đẫm máu, cậu muốn trở thành Hokage.
Đương nhiên, cậu không trở thành Hokage cuối truyện, mà nhường danh hiệu lại cho Naruto. Trong chương cuối, Sasuke rời bỏ làng lá đi phiêu bạc, tìm kiếm một sự tạ tội nào đó. Như vậy, gia tộc Uchiha gần như bị xoá sổ, đơn thuần vì họ bị coi và quá mạnh, vì sở hữu con mắt đỏ đầy quyền lực Sharingan.
Obito và Madara cũng gặp vấn đề tương tự trên. Obito công nhận rằng cái hệ thống shinobi kia đã quá mục ruỗng, kể từ giây phút mà cậu thấy cảnh Rin bị đâm bởi Chidori của Kakashi. Giải pháp của anh là để thế giới chìm trong giấc mộng không hồi kết, để mọi người được mãi mãi mơ trong hạnh phúc giấc mộng của bản thân - nghe thật sai lầm nhưng nó cũng là giải pháp. Naruto phản bác anh bằng “Ý chí của Hoả” và giấc mộng trở thành Hokage của bản thân (điều mà cậu luôn quên rằng danh hiệu đó đơn thuần chỉ là một chức vụ chính trị, chứ không đồng nghĩa với một vị trí được tôn trọng và đánh giá cao). Việc Naruto cố gắng giảng giải để nhân vật phản diện từ bỏ kế hoạch lâu năm của mình hay được Fan giễu là “Talk-no-jutsu”.
Madara cũng bị lung lay trước “Talk-no-jutsu” của Naruto. Dù rằng anh đương như chiến đấu đến tận cuối cùng, như một nhân vật phản diện thực thụ, cho đến khi nhân vật phản diện cấp 2 nào đó nuốt chửng toàn bộ sức mạnh chấm dứt hoàn toàn tất cả những phản kháng của gia tộc Uchiha lúc bấy giờ. Series kết thúc khi Sasuke, khi đã giã rời sau trận chiến, quyết đấu với Naruto một trận cuối cùng, và chấp nhận để Naruto trở thành Hokage. Lúc này, Sasuke mất đi hoàn toàn những gì cậu từng đứng ra chiến đấu vì. Naruto chiến thắng, cuộc chiến thắng của sự tự đứng lên sau những giày vò, cuộc chiến thắng của sự chịu đựng trong thầm lặng, nhẫn nại để bảo vệ hoà bình đầy màu hồng kia.
Bạn đọc cần nhớ rằng gia tộc Uchiha không phải là duy nhất bị coi là “nguyền rủa” bởi sức mạnh của họ. Haku và Kimimaro đều là nhân vật bị xã hội tránh né do năng lực mạnh quá mức của họ. Naruto, Gaara hay những jinchuriki khác, đều chịu đựng số phận oan nghiệt mà họ không hề lựa chọn. Như vậy, người đọc có thể nhìn ra một góc cạnh mới trong trận chiến cuối cùng ở Thung Lũng của sự Kết Thúc: Naruto và Sasuke đấu nhau vì muốn chối bỏ “nhẫn đạo” của nhau:
Với Naruto là con đường của hoà bình, với Sasuke là con đường của cách mạng.
Lúc này, lý tưởng của câu chuyện trở nên rõ một cách đau đớn. Hãy chấp nhận số phận - như Uchiha phải chấp nhận sự diệt vong, nhánh phụ Hyuga chấp nhận hy sinh, Senju vui vẻ chấp nhận quyền lực và bình yên cho gia tộc mình. “Ý chí của lửa”, cuối cùng cũng chỉ là từ hoa mỹ cho “hãy làm tốt nhất để giữ gìn luật pháp”, cho dù đó có là hy sinh bản thân, danh dự, hay gia đình, và tất cả mọi cuộc nổi dậy đều không được ủng hộ.
Naruto thắp lên ngọn đuốc “Ý chí của lửa” trong lòng các nhẫn giả, trong lòng cả những thế lực đầy sức mạnh như các Kage, tạo cho bộ truyện một Happy Ending. Hoà bình được thiết lập nhờ sức mạnh khổng lồ của Naruto - sức mạnh mà không ai dám chống lại ( tất cả những nhân vật phản diện trong tương lai, xuất hiện như ở Boruto: the Movie, đều là sinh vật bên ngoài, chứ không xuất phát từ bên trong). Cậu đạt được những gì cậu muốn - sự công nhận từ những người trong làng và cả danh hiệu cậu luôn khát khao. Nhánh phụ tộc Hyuga phụ tùng định mệnh phải hy sinh cho nhánh chính. Kẻ phản diện chính, gia nhân tộc Uchiha, những người đòi cải cách, đều bị dẹp yên một cách thành công.
Cái kết trong Naruto là một thế giới lý tưởng đầy sai lầm. Thay vì giải quyết mâu thuẫn cũ, tộc Senju, qua Naruto hay những Hokage cũ xuất hiện trở lại qua Edo Tensei, đã đánh bại tộc Uchiha bằng cách áp đặt lý tưởng của bản thân lên họ. Và trong tương lai dài trước mắt, sức mạnh to lớn này (của làng Lá nói chung) có thể áp bức mọi thứ để tạo cân bằng trong thế giới các Shinobi. Thế giới lý tưởng này không gì ngoài băng bó tạm bợ cho những vết thương đã rỉ máu đầy căm hận và sợ hãi tồn tại trong thế giới Shinobi từ lâu.
Trong phần đầu series, Naruto bảo vệ những kẻ bị chèn ép. Điều này hợp lí vì bản thân cậu cũng là một trong số họ. Một khi cậu có được sức mạnh, cậu nhanh chóng quên đi lý tưởng ban đầu, thay vào đó cậu tạo dựng hoà bình và hạnh phúc bằng cách khiến đối phương trật tự. Khó để nói đâu mới có thể là cái kết thoả mãn cho Naruto, khi mà câu chuyện thực sự đối mặt với những vấn đề phức tạp và chính trị đến thế. Nhưng tôi nghĩ rằng, nếu tồn tại một cái kết thoả mãn, thì series nên bao gồm lý tưởng của Sasuke về cách mạng, chấm dứt xung đột giữa Senju và Uchiha. Tuy rằng, dĩ nhiên, Sasuke cũng là nạn nhân trước ánh sáng chói lọi của Naruto.
Trans: Tats.
Link gốc: https://the-artifice(.)com/naruto-the-unresolved-revolution

Nhận xét

Bài đăng phổ biến